Tổng hợp các bài viết tri ân thầy cô hay nhân ngày 20/11

Tổng hợp các bài viết tri ân thầy cô hay nhân ngày 20/11
5/5 - (1 bình chọn)

Thầy cô là người lái đò đưa học sinh đến bến bờ tri thức. Nhân ngày 20/11, hãy gửi các bài viết tri ân thầy cô hay, ý nghĩa thay lời cảm ơn sự dạy dỗ nhiệt tình đến người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta. Nhờ có họ mà ta dần dần nên người, trở nên hiểu biết về cả tri thức lẫn cách đối nhân xử thế.

1. Bài phát biểu tri ân thầy cô

Kính thưa các thầy cô giáo, các cô chú cán bộ nhân viên nhà trường!

Thưa các bạn học sinh thân yêu!

Hôm nay, em rất vinh dự được đứng đây, dưới mái trường ……………. thân thương này, đại diện cho hơn 2000 bạn học sinh của trường bày tỏ những cảm xúc của mình trong ngày Hiến chương nhà giáo 20/11 đầy trang trọng.

Tháng 11 lại về mang theo cơn gió thu nhè nhẹ mơn man trên cánh hoa ban tím, mang theo ánh nắng dịu dàng, trong trẻo cũng là lúc học sinh chúng em có dịp hướng lòng mình về những người thầy, người cô, cũng như các cô chú cán bộ nhân viên trong nhà trường, những người luôn tận tâm săn sóc và dạy dỗ chúng em.

Có một nghề bụi phấn bám đầy tay, có một nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý, ấy là nghề giáo. Chẳng biết ai đã yêu quý gọi những người thầy giáo, cô giáo là những người chèo đò thầm lặng mà sao cao đẹp quá để cả một đời người lái đò đưa những chuyến đò sang sông cập bến bờ tri thức bằng nhiệt huyết của một tấm lòng:

“Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều”

Tổng hợp các bài viết tri ân thầy cô hay nhân ngày 20/11

Thầy cô vẫn thế, ngày ngày đón đưa từng chuyến đò qua sông không quản nắng mưa sương gió, mà đâu hay mái tóc đã ngả màu phôi pha vì bụi phấn, đâu hay tháng năm đã hằn sâu trên khuôn mặt, khoé mắt cô thầy.

Nếu có ai hỏi em về những người thầy vĩ đại của cuộc đời mình, em xin kể về những thầy cô, những cô chú nơi mái ấm ………… Dưới mái ấm thân thương này, chúng em được khám phá thế giới diệu kì của tri thức nhân loại với tất cả lòng say mê. Thầy cô đã mở ra cho chúng em muôn vàn những điều mới lạ, bổ ích và kì thú. Bằng ngọn lửa nhiệt huyết và lòng yêu thương, thầy cô đã giảng giải cho chúng em bao điều hay lẽ phải, giúp chúng em tiếp cận và lĩnh hội tri thức, khơi dậy trong chúng em những khát vọng khôn cùng.

Với những học sinh nội trú như chúng em, các thầy cô, các cô chú còn là những người cha, người mẹ hiền thứ hai chăm lo cho chúng em từng bữa ăn, giấc ngủ, chỉ bảo chúng em cách ăn uống, sinh hoạt, cư xử sao cho phải phép… Dạy cho chúng em biết nâng niu một nhành hoa, biết yêu một tiếng chim ca buổi sớm, chỉ cho chúng em biết giá trị của một lời chào, vẻ đẹp của nụ cười, sự ấm áp của tình yêu thương…

Trong mắt học trò chúng em, chiếc bảng đen, viên phấn trắng vừa là trí tuệ, vừa là chữ tâm, là đức độ của người thầy. Những bài học làm người quý giá ấy, chúng em luôn khắc cốt ghi tâm vì đó sẽ là hành trang theo chúng em suốt cả cuộc đời. Nhờ sự bảo ban, chăm sóc của thầy cô, các cô chú chúng em dần trưởng thành qua từng ngày từng tháng. Chúng em hân hoan trong tiếng cười rộn rã của bạn bè, hạnh phúc trong lời nói dịu dàng và ấm áp của thầy cô và sự quan tâm sâu sắc của các cô chú cán bộ. Với chúng em, mỗi ngày được học tập dưới mái trường này thực sự là một ngày vui.

Thầy cô ơi! Chúng em vẫn hình dung được vào những ngày hè oi ả hay những đêm đông rét buốt, trong tiếng rả rích của côn trùng, các thầy cô vẫn miệt mài bên trang giáo án, tìm ra những phương pháp thích hợp nhất để dạy cho chúng em những bài học làm người. Chúng em vẫn hiểu vì chúng em, các cô chú cán bộ nhân viên đã không quản ngại khó khăn, gian khổ lo cho chúng em từng bữa cơm ngon, từng giấc ngủ yên lành.

Chúng em xin cảm ơn thầy cô, cảm ơn cô chú vì tất cả, song cũng xin lỗi thầy cô, xin lỗi cô chú vì chúng em biết, tâm hồn còn non nớt, thơ ngây với những vụng dại của con trẻ, không biết bao lần chúng em đã làm thầy cô, cô chú phiền lòng, và cũng đã bao lần thầy cô, cô chú tha thứ cho chúng em bằng lòng bao dung và tình yêu thương tha thiết.

Cuối cùng, nhân ngày Nhà giáo VN 20/11, em xin thay mặt cho toàn thể các bạn học sinh toàn trường kính chúc các thầy cô, các cô chú cán bộ nhân viên luôn mạnh khoẻ, hạnh phúc và vững tay chèo trên dòng sông mênh mang của sự nghiệp trồng người đầy cao cả. Nhà giáo dục nổi tiếng người Séc Comenxki đã từng nói: “Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học”. Vâng, thầy cô mãi mãi là những con người cao quý nhất, vĩ đại nhất trong cuộc đời của chúng em.

Em xin chân thành cảm ơn!

2. Bài viết tri ân thầy cô nhân ngày 20/11 cho học sinh tiểu học

Kính thưa các quý vị đại biểu!

Kính thưa các thầy giáo, cô giáo!

Thưa toàn thể các bạn học sinh thân mến!

Nhân kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/, em rất vinh dự được thay mặt các bạn học sinh trường …………………….. phát biểu trong ngày hội trọng đại này. Trước tiên em xin kính chúc quý vị đại biểu mạnh khỏe, kính chúc các thầy cô giáo công tác tốt, có nhiều thành công trong sự nghiệp trồng người.

Kính thưa các thầy giáo, cô giáo!

“Uống nước nhớ nguồn

Ăn quả nhớ người trồng cây”…

Từ thuở ấu thơ cắp sách đến trường, chúng em đã được thầy, cô dạy dỗ những điều đó, những bài học đạo đức đầu tiên để giúp chúng em nên người.

Mỗi bạn học sinh sẽ chọn cho mình bài phát biểu hay nhất ngày 20/11 để gửi đến quý thầy cô.
Là người Việt Nam chúng em không thể nào quên truyền thống Tôn sư trọng đạo mà ông cha đã truyền dạy từ bao đời nay. Không thầy đố mày làm nên… Chính thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng em bay cao, cung cấp hành trang kiến thức cho chúng em vững bước vào đời và giúp chúng em thành công trên conđường học vấn.

Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, ngày lễ và cũng là ngày vui của các thầy, cô giáo. Đồng thời cũng là ngày để chúng em bày tỏ lòng biết ơn vô hạn đến những người đã có công dạy dỗ chúng em trong những năm qua.

Kính thưa các thầy, cô giáo! Chúng em được mẹ cha sinh ra, nuôi dưỡng lớn khôn, nên người. Rồi đến tuổi đi học, chúng em được đến trường. Thầy cô giáo đã trở thành người cha, người mẹ thứ hai của chúng em.

Thầy cô vừa là những người bạn lớn tuổi vừa là những người cha, người mẹ luôn hướng về phía những đứa trò nhỏ với cái nhìn ấm áp và trìu mến, yêu thương. Thầy cô đã trang bị cho chúng em hành trang tri thức để tự tin bước vào đời, hăng say đối đầu với những cơn sóng gió.

Chính thầy cô đã hướng cho chúng em về một ngày mai lập nghiệp, bước từng bước vững chãi trên đường đời. Chúng em biết khóc, biết cười trước những mảnh đời; biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã; … biết yêu gia đình và yêu quê hương.

Thầy cô còn dạy chúng em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết giữ lòng trong sạch… để ngẩng cao đầu với bạn bè. Chúng em biết… rồi đây…Cuộc đời thầy cô sẽ tiếp tục đưa bao nguời qua dòng sông tri thức.

Rồi thời gian sẽ trôi qua, năm tháng sẽ làm nhạt nhòa tất cả, nhưng có điều chắc chắn là tất cả chúng em sẽ không bao giờ quên những ngày tháng được học ở mái trường này, chúng em sẽ không bao giờ quên công ơn của các thầy giáo, cô giáo.

Chúng em chỉ là những học trò nhỏ không biết làm những việc lớn lao gì để đáp lại công ơn to lớn đó. Chúng em xin hứa vâng lời thầy cô, cố gắng học tập thật tốt, phấn đấu đạt nhiều điểm 10, làm nhiều điều hay, việc tốt,… để dâng tặng thầy, cô thể hiện lòng biết ơn công lao dạy dỗ của các thầy cô đối với chúng em.

Cuối cùng, nhân ngày 20 tháng 11, em xin thay mặt cho toàn thể các bạn học sinh của trường ……………………, kính chúc các quí vị đại biểu, các thầy giáo, cô giáo luôn mạnh khỏe, thành đạt trong công tác và hạnh phúc. Chúc các bạn học sinh vui, khỏe, chăm ngoan, học tốt xứng đáng là con ngoan – trò giỏi, cháu ngoan của Bác Hồ.

Đến với buổi lễ kỉ niệm hôm nay chúng em xin được dâng lên các quý vị đại biểu cùng các thầy cô giáo những bông hoa tươi thắm nhất.

Kính thưa quý vị đại biểu, kính thưa quý thầy cô!

Nước ta có hàng nghìn năm văn hiến với nhiều truyền thống quý báu. Trong đó truyền thống “Tôn sư trọng đạo” luôn được giữ gìn và phát huy.

Hôm nay, nhân ngày lễ Hiến chương nhà giáo Việt Nam, em xin thay mặt toàn thể các bạn học sinh trong trường kính chúc quý thầy cô dồi dào sức khỏe và thành đạt.

3. Bài viết tri ân thầy cô ý nghĩa

Với mỗi thế hệ học trò, có lẽ mái trường chính là nơi ghi dấu một thời tuổi trẻ sôi nổi, bồng bột đầy hăm hở với bao yêu thương, khát vọng. Nó ôm ấp biết bao nhiêu kỷ niệm về tình thầy, tình bạn. Nó chắp cánh cho những ước mơ của ta bay đến chân trời trí tuệ…. Mỗi con người khi đã lớn lên có lẽ đều để lại những dấu ấn riêng cho mình về khoảng thời gian đẹp nhất trong đời ấy. Tuổi học trò với những mộng mơ, những lo âu bất chợt, những ý tưởng chợt đến rồi chợt đi. Tất cả đều được vun đắp và lớn lên dưới mái trường – nơi ta luôn có bạn bè và thầy cô bên cạnh sẻ chia những vui buồn cùng ta.

Mấy ai là kẻ không thầy

Thế gian thường nói không thầy sao nên.

Thầy cô, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng em cảm thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành những thầy giáo, cô giáo sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những người dẫn đường chỉ lối cho chúng em trên con đường đời của riêng mình, người vun đắp những ước mơ của chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn.

Mỗi thầy cô giáo là một người lái đò cần mẫn. Khi năm học kết thúc cũng chính là lúc những chuyến đò đã bắt đầu cập bến. Một chuyến đò với biết bao công sức và tâm huyết. Một chuyến đò chở biết bao tri thức, tình cảm mà thầy cô muốn gửi vào mỗi chúng em. Chúng em biết rằng để làm được điều đó thầy cô đã phải thức khuya, miệt mài, cặm cụi bên trang giáo án. Chúng em biết rằng đó là tất cả những giọt mồ hôi, nước mắt của các thầy cô. Tình yêu thương vô bờ bến ấy chúng em sẽ luôn trân trọng và cất giữ mãi trong trái tim.

Thầy cô là người luôn dành tất cả mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, kể cả những đứa học trò mà luôn làm mình phát bực la lớn lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm chí có thể là đình chỉ học môn đó một tuần cũng có. Thầy cô là người luôn phải chịu đựng bởi bao trò tai quá mà những đứa học trò gây ra, hay thường là những vị cứu tinh của những học sinh bị bắt nạt. Có thể nói thầy cô như là những thần tượng của học trò, hay là người cha, người mẹ thứ hai vậy. Chính thầy cô là người mở tung cánh cửa cho chúng ta tiếp cận biển khôn của con người, để thấy mình còn rất nhỏ bé. Không quản nhọc nhằn, thầy cô đã không ngơi nghỉ khai sáng cho từng lớp học trò, tạo dựng cho chúng con một tương lai tươi sáng qua con đường học vấn, chữ nghĩa. Và thế giới ngày mai có huy hoàng, rực rỡ bởi lớp thanh niên trẻ thì đó cũng chính là công của những người thầy, người cô hi sinh vì học trò.

Tình yêu thương mà mỗi thầy cô dành cho những đứa học trò yêu quý của mình cũng giống như tình cảm cha mẹ dành cho chúng em vậy. Chẳng vậy mà người ta vẫn thường hay nói thầy cô là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em. Thầy cô an ủi và là nguồn động viên vô cùng to lớn đối với chúng em mỗi lần chúng em thất bại, vấp ngã hay là niềm hạnh phúc được nhân đôi những khi thành công. Nhìn những giọt nước mắt đau khổ của chúng em mỗi lần vấp ngã, thầy cô cũng chẳng dấu nổi nước mắt. Những lần như thế thầy cô đều ôm chúng em vào lòng và mong sao sự ấm áp đó sẽ xoa dịu nỗi đau trong lòng mỗi học trò mà thầy cô yêu thương như con.

Chúng em đang dần lớn lên và cũng đã được học rất nhiều thầy giáo, cô giáo. Mỗi người thầy, người cô là một người chăm sóc vườn hoa để mỗi bông hoa sẽ tươi tốt và trở thành một con người có ích cho xã hội. Mỗi thầy cô dạy dỗ chúng em dù tính cách khác nhau nhưng tất cả đều có chung một tình yêu nghề, yêu học trò và cả sự nhiệt huyết trong mỗi con người.

Thầy cô kính mến! Ngày 20-11 đang đến gần. Dù không biết làm gì để đáp lại công ơn to lớn ấy nhưng chúng em cũng xin kính dâng lên các thầy, các cô những lời thành kính và tri ân nhất xuất phát từ sâu trong mỗi trái tim của chúng em. Chúng em xin hứa sẽ học tập thật tốt, sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống để xứng đáng với những kì vọng và mong mỏi của thầy cô. Dù sau này trên con đường của chúng em dẫu có phong ba, bão táp,chúng em sẽ luôn vững tin bước qua vì chúng em biết ở một nơi nào đó thầy cô vẫn đang mỉm cười và dõi theo chúng em.

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

4. Bài viết tri ân thầy cô đã giúp tôi sống đẹp

Alexander the Great nói: “tôi mang ơn cha mẹ cho tôi sự sống, nhưng tri ân thầy tôi đã dạy tôi sống đẹp”. Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ hai.

Từ hồi còn đi học mẫu giáo cô dạy ta cách ăn, cách chào, dạy ta viết chữ, từ chữ O tròn tới chữ A đầu bảng chữ cái… từ những thứ đầu tiên cho tới lúc vào lớp 1 thầy cô dạy ta đọc dạy ta ghép chữ ghép vần, dạy ta kĩ năng sống, lên từng lớp thầy cô lại dậy cho ta thêm những điều hay lẽ phải, cho đến khi lên đại học thầy cô dạy lại dạy ta những kiến thức mới, trang bị cho ta hành trang bước vào đời, đưa con thuyền tương lai cập bến an toàn và cho ta những kỉ niệm học trò không thể nào quên, họ như những người cha người mẹ thứ hai của chúng ta vậy.

Tổng hợp các bài viết tri ân thầy cô hay nhân ngày 20/11

Cứ thế từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức và thầy cô thì luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp.

Sau này dù có lớn lên, có đi xa, có thành công, dù những con người xưa ấy đã già, đã về hưu nhưng một thứ không thể thay đổi trong quá khứ đó là họ từng là thầy của chúng ta, là những người tạo ra tương lai cho cả một đất nước. Bất kể một nghề nào chính đáng cũng cao quý nhưng người ta thường nói nghề “Giáo” là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý. Họ không đơn giản chỉ là những người dẫn đường đưa lối họ còn là người giữ lửa và truyền lửa cho chúng ta, truyền ngọn lửa ấm áp tình thương, truyền ngọn lửa lỗ lực hi vọng, chẳng những thế họ còn là người bác sĩ chữa lành những vết thương ngây thơ của chúng ta mà chẳng viên thuốc nào có sức mạnh ấy cả.

Mấy ai là kẻ không thầy

Thế gian thường nói không thầy sao nên.

Thầy cô, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng em cảm thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người họ. Để đến khi trở thành những thầy giáo, cô giáo sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những người dẫn đường chỉ lối cho chúng em trên con đường đời của riêng mình, người vun đắp những ước mơ của chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn. Ngày 20-11 sắp tới, ngày mà cả nước ta tri ân tới những người thầy người cô ấy, những con người thầm lặng cống hiến cả cuộc đời cho mỗi thế hệ học trò, những món quà quý giá mà chúng ta tặng họ, với họ có lẽ chẳng có gì quý hơn sự trưởng thành và sự thành công của chúng ta, đó thành quả của sự nỗ lực của cả cô, thầy và trò cùng tạo nên. Rồi sau này khi rời xa mái trường chúng ta sẽ cảm thấy tiếc nuối và mong thời gian trở lại để thêm một lần ngồi dưới lớp nghe thầy giảng, thêm một lần được thầy cô mắng phạt, thêm một lần được cô an ủi, thêm một lần được thầy cô khen ngợi, thêm một lần thôi… nhưng thời gian đâu có thể quay trở lại cũng như chúng ta, ai có thể sống hai lần? bởi vậy hãy trân trọng những con người góp phần không nhỏ mang cho ta hạnh phúc, tương lai…

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi …

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai.

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …

5. Bài viết tri ân thầy cô giáo dục học sinh nên người

“Có một nghề bụi phấn dính đầy tay

Người ta bảo là nghề trong sạch nhất

Có một nghề không trồng cây trên đất

Lại nở cho đời những đóa hoa thơm ”

Trong cái tiết trời se se lạnh, cái lất phất của những cơn mưa cuối tháng 11, em bỗng nhận ra ngày 20.11 đã sắp đến rồi – ngày để mỗi chúng ta nói lời tri ân đối với các thế hệ thầy cô.

Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường? Ai? Hai chữ Thầy Cô bình dị ấy cứ thiêng liêng dần trong kí ức, trong tâm hồn chúng em. Được đi học, được biết Thầy, biết Cô chúng em càng hiểu vai trò của Thầy, Cô, càng ghi sâu công ơn thầy cô, những người chắp cánh ước mơ cho bao thế hệ học trò chúng em trở thành hiện thực. Thầy cô là những kĩ sư tâm hồn, những người đang tạo ra cho xã hội, cuộc sống những sản phẩm là những Con Người. Để những sản phẩm của mình luôn chỉ là chính phẩm chứ không bao giờ là thứ phẩm, các Thầy, Cô đã lao động đến mức quên cả chính bản thân mình.

“Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.” Người Thầy với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Thầy cô như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy cô lại là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy cô cho em niềm tin, niềm hi vọng. Thầy cô dạy chúng em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy cô là nguồn động viên tinh thần của chúng em.

Dòng đời vẫn cứ trôi, những chiếc đò hằng năm thầy cô vẫn cần mẫn chở khách sang sông, nhưng có lẽ chẳng mấy ai đã từng ngồi trên chuyến đò thầy cô chở lại không quay lại với hai chữ “biết ơn”. Biết bao lần gặp phải khó khăn và muốn từ bỏ ước mơ thì những lời nói và bài học thầy cô chia sẻ cho em chính là động lực vực em đứng dậy và cho em niềm tin để bước tiếp. Đó chính là niềm tin chiến thắng:

“…..Dẫu có khó khăn thì bạn ơi vẫn luôn tin rằng

Dẫu có đớn đau thì bạn ơi hãy giữ một niềm tin

Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đến bến bờ vui

Niềm tin chiến thắng nối con tim yêu thương mọi người

Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đến giữa cuộc đời

Niềm tin chiến thắng luôn mãi trong tim mỗi chúng ta….”

Ngày 20 tháng 11 sắp tới rồi, chúng em xin gửi tới thầy cô muôn vàn lời chúc tốt đẹp nhất. Chúc thầy cô luôn thành công, hạnh phúc trong cuộc sống và có thật nhiều sức khỏe để tiếp tục chèo lái những chuyến đò qua sông.

Chúng em hứa sẽ học tập thật tốt, để sau này khi bước tới vinh quang, thầy cô có thể tự hào về đứa học trò mà cô đã dìu dắt. Thầy Cô ơi, ở một nơi nào đó không xa đâu, vẫn có một đứa học trò luôn nhớ đến cô, vẫn khắc sâu tên cô vào trái tim. Đơn giản vì chúng em biết rằng cô là người đã mang cho chúng em một cái nhìn khác về cuộc sống, những bài học kinh nghiệm qúy báu…

6. Lời tri ân thầy cô ngắn gọn cuối năm

Cảm ơn cô vì đã dạy chúng em những bài học bổ ích. Không chỉ những kiến thức trong sách vở mà cả người bài học làm người cũng là những điều vô cùng quý giá đối với chúng em. Những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường được trao đổi cùng cô giáo và bạn bè những kiến thức bổ ích đã giúp em có những hành trang vững chắc để bước vào tương lai. Ngày hôm nay em xin chúc cô cùng toàn thể các thầy cô giáo trong nhà trường những lời chúc tốt đẹp nhất, chúc trường ta ngày một phát triển để dìu dắt các lớp đàn em thành công hơn nữa.

7. Thư tri ân thầy cô – Tôn sư trọng đạo

Thượng Đế đã sinh ra vạn vật nhưng chỉ riêng loài người có trí khôn để hiểu rõ đạo lí làm người. Từ xa xưa, ông cha ta đã nhận thức được điều đó và những đạo lí ấy được duy trì, giữ gìn để hình thành một truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Một trong nhiều đạo lí mà in sâu trong tiềm thức của mỗi con người Việt Nam đó chính là truyền thống “Tôn sư trọng đạo”, một truyền thống vô cùng thiêng liêng và cao đẹp.

Vậy “Tôn sư trọng đạo” nghĩa là gì? “Tôn” nghĩa là tôn trọng, tôn kính. Còn “sư” là thầy dạy học, dạy chữ. Và “Tôn sư” chính là đã là trò thì phải luôn đặt chữ “Kính” lên hàng đầu đối với người thầy của mình. Còn “đạo” là đạo lí, là con đường làm người. Và “trọng đạo” là người học trò phải biết giữ gìn, ghi nhớ bổn phận đạo đức của mình.

Mỗi người chúng ta ai cũng đều có ít nhất một người thầy. Nhân gian có câu “Nhất tự vi sư – Bán tự vi sư” có nghĩa là Một chữ cũng là thầy – Nửa chữ cũng là thầy. Vì thế người thầy đóng vai trò rất quan trọng và bổn phận của chúng ta là phải biết ơn, trân trọng những gì mà thầy đã truyền cho mình. Dù ít hay nhiều thì những điều mà thầy dạy cũng giúp ta mở mang được kiến thức, là giúp ích cho chúng ta và họ cũng là người đang nuôi lớn trí khôn và sự hiểu biết cho ta. Tiếng “Thầy” nghe giản dị, ấm áp lại vô cùng thiêng liêng. Tại sao kiến thức lại có thể truyền từ đời này sang đời khác? Là chính nhờ những người thầy ấy. Chúng ta luôn tự hào với truyền thống và phẩm chất cao đẹp của bậc thầy xưa, các thầy lớp trước mà danh tiếng đã được lưu truyền mãi: như thầy Chu Văn An, thầy Nguyễn Bỉnh Khiêm hay thầy Cao Bá Quát… Những thế hệ học sinh bây giờ, tuy chỉ được nghe kể lại về các thầy và học lại những tác phẩm mà các thầy để lại, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng biết ơn và kính trọng bằng cách ghi nhớ tên của thầy. Từ đó có thể thầy rằng, truyền thống “Tôn sư trọng đạo” vẫn đang được gìn giữ và duy trì cho dù đất nước có đổi mới, hiện đại và phát triển như thế nào.

Từ lúc bé mới sinh ra, ta chưa biết nói, biết đi, biết ngồi thì ta đaã phải học rồi. Khi đó, những người thân trong gia đình chính là những người thầy dạy chúng ta. Đến khi ta bước vào cổng trường tới lúc phải rời khỏi cánh cổng ấy thì ta đã học được muôn vàn những tri thức, những bài học từ rất nhiều những người thầy rồi. Bạn thử suy nghĩ về quá khứ và nhìn lại mình ở hiện tại xem, có phải mình đã cao lớn và trưởng thành hơn rất nhiều không? Đó là nhờ ai? Chính là nhờ công ơn của những người thầy. Họ dạy cho ta biết bao điều, dạy từ nề nếp tác phong, dạy đến “Lời ăn tiếng nói” và quan trọng hơn cả tri thức, đó là dạy cách làm người. Một người được dạy dỗ thì mới có thể trở thành người có ích cho xã hội. “Không thầy đố mày làm nên”, thử hỏi nếu không có người thầy thì ai sẽ là người dạy học, truyền lại kiến thức cho nhân loại? Bởi lẽ ấy ta phải luôn quý trọng những người thầy, phải luôn biết ơn và trân trọng từng chữ, từng điều mà họ truyền đạt cho chúng ta.

Chẳng có lời lẽ nào để có thể kể hết được công lao người thầy. Tiền thì có thể mua được tất cả nhưng chỉ riêng tri thức thì không, nhưng những người thầy lại tình nguyện đem thứ quý hơn tiền bạc, là tri thức ấy để truyền cho chúng ta. Họ trao đi một cách không vụ lợi. Chúng ta chỉ việc đón nhận nhưng hãy luôn nhớ rằng họ chính là người thầy, là ân nhân của cuộc đời ta. Vì đó chính là bổn phận của ta và vì đã làm người thì phải luôn nhớ đạo lí “Tôn sư trọng đạo” này.

Hạnh phúc của một người thầy chính là được nhìn thấy những lớp học trò của mình đạt được những tri thức do mình truyền dạy. Ta có thể trả ơn thầy cô bằng những con điểm mười hay bằng sự hiểu biết thật sự của mình, đó cũng là động lực cho sự nghiệp giảng dạy của họ. Thành công của một người thầy đó chính là sự quay trở lại của học trò mình. Khi ta trưởng thành, rời xa ngôi trường và thầy cô nhưng vẫn trở lại để thăm họ, vẫn nhớ về họ, đó khôn chỉ làm họ hạnh phúc mà còn chứng minh được là một người có nhân cách, có đạo đức, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” và là một người thấu hiểu đạo lí “Tôn sư trọng đạo”. Dù có thành công như thế nào nhưng nếu quên đi người thầy của mình thì cũng trở thành kẻ bỏ đi.

Có những người hiểu và làm theo đạo lí đó nhưng bên cạnh đó vẫn có những kẻ đi ngược lại đạo lí tốt đẹp này. Đó là những kẻ không coi trọng tri thức nên không nhận ra được công lao của người thầy. Hoặc họ là những người không biết ơn, chỉ biết nhận mà thôi. Họ xem nghề giáo như bao nghề khác và dạy học là bổn phận của người thầy dành cho họ. Thật bức xúc khi nhìn thấy một cậu học trò hư hỏng cãi lời thầy cô giáo. Hay khi thầy đang giảng một bài giảng vô cùng tâm huyết nhưng trò lại không để tâm. Hoặc khi ra trường không bao giờ quay trở lại thăm thầy cô nữa. Đó là những kẻ sống không có tình nghĩa. Họ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, những con người vô ơn. Những kẻ đó thật đáng trách và vô lương tâm.

Cho dù vạn vật có đổi thay, mọi thứ có trở nên vô thường thì vai trò của người thầy vẫn luôn trường tồn mãi. Và nghề giáo là một nghề vô cùng cao quý nên chúng ta phải luôn trân trọng và kính trọng người thầy để sự hi sinh của họ không trở nên hoài phí. Có như vậy thì truyền thống “Tôn sư trọng đạo” mới có thể được gìn giữ và duy trì mãi muôn đời sau. Vì đạo lí này là nòng cốt tạo nên nhân cách của một con người.

Trên đây, chuyên mục Tổng hợp vừa gửi đến bạn đọc các mẫu bài viết tri ân thầy cô ý nghĩa, hay nhân ngày 20/11. Chúc những người Giáo viên Nhân dân có thêm nhiều niềm vui, nhiệt huyết trong sự nghiệp trồng người. Theo dõi chúng tôi để không bỏ lỡ các thông tin thú vị khác!

Bài viết liên quan:

Xin chào, là mình đây!! Nếu bạn yêu thích dịch chuyển, khám phá những điều mới mẻ hay đơn giản hơn là những chiếc trend đang trôi nổi ngoài kia thì hãy theo dõi mình nhé!