Hành trình “mở mang vị giác” tại XLIII Coffee với Gesha, Orange Bourbon và Decaf
Đã nghe quá nhiều về XLIII Coffee Hoàn Kiếm. Người ta nói về không gian trắng muốt như “phòng thí nghiệm”, về bếp bánh “siêu xịn”, về cái giá “trên trời”. Nhưng điều khiến tớ tò mò nhất, với tư cách là một người thực sự thích uống cà phê và mở mang vị giác.
Bỏ qua những lời đồn về không gian, câu hỏi của tớ khi bước vào 2D Quang Trung là: Rốt cuộc thì cà phê ở đây có thực sự “khủng” đến mức đó không? Hay tất cả chỉ là một lớp vỏ bọc hào nhoáng?
Ấn tượng đầu tiên khi bước lên tầng hai là sự im lặng. Không có nhạc. Mọi âm thanh đều là tiếng máy xay, tiếng nước chảy, tiếng người trò chuyện rất khẽ. Mọi sự tập trung dường như đều hướng về quầy bar đen dài, nơi các “Worker” đang di chuyển với một sự tập trung đáng kinh ngạc. Tớ nhận ra ngay: đây không phải nơi để “buôn dưa lê”, đây là nơi để “thưởng”.
“Lạc lối” trong menu nếu không có các bạn worker – Một kỉ niệm khó quên!
Cầm menu lên, nói thật là tớ “choáng”. Không có Latte, Cappuccino hay Nâu đá. Nó chỉ là các phương pháp pha Filter, Shot, Milkbase đi kèm một danh sách chi chít những cái tên mà tớ đọc còn không hiểu: Finca La Palestina Gesha 5061, Racemosa Sukkot… Tớ thực sự lạc lối.
Ngay lúc đó, một bạn Worker tiến đến và không hỏi câu “Chị dùng gì?” quen thuộc. Thay vào đó, bạn ấy hỏi: “Hôm nay chị muốn trải nghiệm hương vị như thế nào? Thích vị hoa, trái cây, hay vị hạt, sô-cô-la?“.

Cuộc đối thoại này đã thay đổi mọi thứ. Hóa ra, tại XLIII Coffee, bạn không “chọn món”, bạn “chọn hành trình”. Worker giải thích cho tớ về 3 cách mà họ “giải mã” hạt cà phê:
- Filter (Pha phễu/V60): Dành cho ai muốn cảm nhận sự tinh tế. Ly cà phê sẽ trong vắt như một ly trà, là cách tốt nhất để “bóc tách” các tầng hương hoa và vị chua thanh của trái cây.
- Shot (Không Crema): Đây là một cú “hit” 30ml, và họ nhấn mạnh: đây không phải Espresso. Họ loại bỏ lớp crema (váng bọt) vốn thường mang vị đắng. Worker nói đây là cách để nếm vị chua sáng và vị ngọt đậm đặc nhất của hạt.
- Milkbase (Cà phê với sữa): Quên ly Latte béo ngậy đi. Đây là một ly cà phê với rất ít sữa (sữa yến mạch không ngọt) chỉ được làm ấm nhẹ, vừa đủ để làm nền, tôn vị ngọt bùi của hạt cà phê lên, chứ không lấn át.
Sau khi được “khai sáng”, tớ quyết định thử một “tasting menu” của riêng mình: 3 loại cà phê, đại diện cho 3 phong cách.
“The Tasting Menu” – 3 ly cà phê là 3 trải nghiệm hoàn toàn khác biệt
Trải nghiệm 1: “Nữ Hoàng” Gesha (Pha Filter)
- Món gọi: Finca La Palestina Gesha 5061 (Pha Filter)
Đã đến “thánh địa” specialty thì phải thử “Nữ hoàng” Gesha. Đây là một giống cà phê siêu hiếm từ Colombia, nổi tiếng với hương hoa nhài và cam bergamot.

Khi ly cà phê được mang ra, tớ đã sốc. Nó trong vắt, màu hổ phách, không giống bất cứ thứ gì tớ từng gọi là “cà phê”. Đưa lên mũi, một mùi hương hoa nhài lan tỏa. Nếm ngụm đầu tiên… không biết phải nói sao. Nó không đắng. Nó có vị chua, nhưng là một vị chua êm ái, mượt mà như trà Oolong cao cấp vậy, và ngay sau đó là một hậu vị ngọt thanh kéo dài mãi trong cổ họng. Đây chính xác là “trà của thế giới cà phê”. Một trải nghiệm “mở mang” tuyệt đối.
Trải nghiệm 2: Cú “Hit” trái cây (Pha Shot)
- Món gọi: El Suspiro Orange Bourbon (Pha Shot)
Tớ muốn thử phương pháp “Shot không crema” xem nó “gắt” cỡ nào. Worker gợi ý loại Orange Bourbon này, một giống cà phê được sơ chế để đẩy các nốt hương cam quýt lên cao nhất.

Một ly 30ml nâu óng. Đưa lên mũi đã ngửi thấy mùi vỏ cam rất rõ. Tớ nhấp một ngụm… và kiểu BÙM! Vị chua sáng của cam chanh bùng lên trong khoang miệng, nhưng không hề gắt nhé. Ngay sau đó là một vị ngọt đậm đặc của trái cây chín ùa tới. Nó giống như bạn uống một ly “espresso” nhưng là phiên bản trái cây tươi 100%, không một chút đắng cháy. Rất sốc, rất mạnh, nhưng cực kỳ “đã”.
Trải nghiệm 3: Sự an ủi tinh tế (Pha Milkbase)
- Món gọi: Tokuma Decaf (Pha Milkbase)
Đã khá chiều và tớ thì không muốn bị “say” caffeine quá mức, nên quyết định lần tò mò cuối này sẽ dành cho Decaf (cà phê đã loại bỏ caffeine) ở đây thì có vị gì?
Đây là bất ngờ lớn nhất của tớ. Ly Milkbase nhỏ xinh, chỉ hơi ấm. Vị cà phê vẫn rất rõ, không hề bị sữa lấn át. Nhưng nó không còn là vị chua của hoa quả, mà biến thành một thức uống bùi bùi, ngậy ngậy, thơm như sô-cô-la hạnh nhân cao cấp. Dịu nhẹ, êm ái. Ai sợ say cà phê mà vẫn thèm một ly “cà phê sữa” tinh tế, thì đây chính là “chân ái”.
Trải nghiệm tại XLIII Coffee Hoàn Kiếm có đáng tiền không? Và nó dành cho ai?
Nói luôn là giá không “hạt dẻ”. Những loại cà phê “hàng hiếm” như Gesha hay Racemosa có thể lên tới năm đến bảy trăm nghìn cho một ly Filter. Các loại khác “mềm” hơn, nhưng vẫn ở phân khúc cao cấp, tầm 125.000 VNĐ.
Nhưng nó có đáng không? Với tớ là RẤT ĐÁNG. Bạn không trả tiền cho một ly nước giải khát. Bạn đang trả tiền cho:
- Những hạt cà phê “bảo vật” mà bạn không thể tìm thấy ở bất cứ đâu.
- Sự tư vấn chuyên sâu của các Worker (họ thực sự biết họ đang nói gì và giúp bạn tìm đúng vị mình muốn).
- Một không gian tĩnh lặng tuyệt đối được thiết kế chỉ để bạn tập trung vào hương vị.

Sau buổi hôm đó, tớ đã rút ra một bài học: XLIII Coffee không cố gắng bán một ly cà phê “ngon” theo kiểu truyền thống (đậm, đắng, thơm). Họ đang bán một trải nghiệm “giáo dục” vị giác. Bạn sẽ rời đi và nhận ra, cà phê còn có vị hoa nhài, vị trà, vị cam, vị nhài… và nó không nhất thiết phải đắng.
Lời khuyên cuối: Nếu bạn tò mò muốn biết “cà phê đặc sản” đỉnh cao là gì, hãy đến đó. Nếu bạn muốn một không gian “siêu tĩnh” để làm việc hay chiêm nghiệm, hãy đến đó. Nhưng đừng đến đó nếu bạn đang tìm một ly “nâu đá” hay “latte” size lớn, vì bạn sẽ không tìm thấy nó đâu.
_________________________
Bài chia sẻ từ độc giả của Góc Đó Đây!
(*) Hình ảnh được thu thập từ các độc giả.
Bài viết liên quan:

